Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

Tâm can nhớ nhà của một bạn du học sinh đang học tập tại Nhật Bản



Báo Nhật – Vậy là một mùa rằm 04 tuần bảy nữa lại về. Đây đó trên facebook hay các trang mạng đã khởi đầu thập thò những hình ảnh, khẩu hiệu về tiết vu lan.

Người thì đăng hình chụp với mẹ phụ thân, người buông mấy dòng cảm nghĩ hàm ân đấng sinh thành, ai đó lại chia sẻ mấy câu thơ về chữ hiếu. Con mới thảng thốt nhìn thấy, con đã quá vô tâm mẹ ạ. Gần nhị năm trên mảnh đất hoa anh đào này, con cứ miệt mài tong tả với những chuyện đâu đâu, nào học tập, nào khiến thêm, nào chơi bời bằng hữu… mà quên mất mẹ nơi phương xa vẫn đang dõi theo, trông ngóng tin con từng ngày. Con quả là tệ lắm, phải không mẹ?

Những đứa bạn tu nghiệp sinh của con, cứ mỗi lần nghe hỏi: “Mày còn bao lâu nữa thì về?”, đứa nào đứa nấy đều tư vấn vanh vách: “Tao còn một năm 3 bốn tuần 20 ngày”, “Tao thì còn 9 tháng 5 ngày nữa”, “Ôi tao còn đến những 2 năm rưỡi nữa cơ…”. Khi thấy con quá bất ngờ tại sao chúng nó có thể trả lời đúng mực tới từng 04 tuần ngày như thế, thì nguyên đám chỉ cúi đầu: “Tao nhớ nhà lắm, nhớ mẹ lắm…”. Còn có một anh, anh ấy ngày nào cũng dõi trông cuốn lịch, qua một hôm anh bóc tờ lịch xuống rồi thở phào thoải mái: “Vậy là bớt thêm được một ngày”. Kì quặc không mẹ, ở cái nước Nhật hiện đại là thế, cự phách là thế, ấy vậy mà vẫn có những con người đang đếm từng ngày mỏi mòn chỉ để được quay về bên gót mẹ, và trong đó, có cả con…

Con cũng từng là một thằng háo thắng, ngông cuồng mẹ nhỉ. Thuở bé bỏng con có nhân thức nghĩ gì, chỉ nhất mực thích lao ra với đời, xa khỏi tầm tay mẹ. Lớp mười đòi thi lên thị trấn học, rồi lên đại học lại muốn ra nước ngoài, mặc cho mẹ khuyên bao nhiêu cũng chẳng chịu nghe. Con lúc nào cũng bị sợ hãi bởi những xa hoa nơi thị trấn thị. Trong mắt con ban đầu, Nhật Bản như một thiên đàng, nơi có nhà cao, cửa rộng, có những nhân loại lịch sự và tiến bộ, có những thực phẩm tinh khiết cùng nhân thức bao tiện nghi kể không hết được. Con đi ủ ấp theo cái mộng quyết bám rễ ở nơi này, để mỗi bốn tuần chu cấp cho mẹ cuộc sống no ấm hơn. Với con khi ấy tương tự là đã đủ.

Tâm sự nhớ nhà của một bạn du học sinh đang học tập tại Nhật Bản
Nhưng mẹ ạ, có đi xa, có ở lâu con mới nắm bắt, chẳng nơi đâu là thiên đường. Vắng mẹ thì thiên đường cũng chỉ toàn giông bão mà thôi. Con mở đầu phải đối mặt với những sức ép trong học tập, trong tìm kiếm baito và có nhẽ khủng khiếp nhất là đương đầu với nỗi bơ vơ. Có những lúc con phần lớn bị cô lập, ở giữa đại dương người mà chẳng có lấy ai chịu thông cảm cho bản thân. Những người Nhật niềm nở tử tế trong mắt con ban đầu, giờ đây con nhìn thấy họ không trung thành như con nghĩ, rộng rãi người chỉ cư xử bề ngoài theo cách họ được dạy trong khoảng gầy, còn khi có chuyện rồi thì bạn nào cũng như khách hàng nào. Con đã từng rợn người khi tình cờ chạm mặt một đứa bạn Nhật từng bình thường lực lượng với con khi trước, giờ việc bạn nào nấy khiến cho rồi, ánh mắt nó nhìn con sắc lạnh như người lạ lẫm. Rồi những lúc bị la mắng thật nặng vật nài chỉ vì đi học trễ, hay ứng tuyển khiến cho thêm mà chẳng êm xuôi. Con mới hiểu ra nước Nhật còn một gương mặt khác, đáng sợ tới cực kì.

Và rồi thiên nhiên con thấy bản thân mình lạc lõng, con không nhân thức phải tin người nào, phải nghe bạn nào, phải kết thân với người nào trong cái xứ mặt trời mọc này nữa. Lời nào là thật và lời nào là kịch tuồng điêu trá? Thoáng chốc con co rúm lại trong đám kính ngữ rầm rịt và những nghi lễ chất chồng của Nhật. Và rồi theo năm 04 tuần, con cũng đeo cho mình lớp mặt nạ lúc nào không hay…

Người Nhật như thế, con lại quay về với những người Việt tầm thường gốc bình thường nguồn. Có thể nói ở Nhật chẳng thiếu gì người Việt mẹ ạ, thậm chí một ngày con có thể chạm mặt người Việt đa dạng hơn người Nhật nữa. Đúng là trái với người Nhật, người Việt mình vẫn thân mật thật mẹ ơi, nhưng đôi lúc cái thân thiết ấy lại càng khủng khiếp hơn phổ quát. Chỉ cần một phút sơ sểnh, con có thể bị gạt, bị lừa, cả về tình, về tiền, về đủ thứ. Chính người Việt lợi dụng nỗi thui thủi của người Việt để làm những chuyện thiếu lương tâm. Nói đâu xa, bé nhỏ bạn của con vừa rồi phải về nước sinh con vì bị một tên du sinh viên lừa gạt. Rồi đã có người tự tử vì bị lừa cả số tiền mà khiến cho baito khó nhọc lắm mới có. Người Việt trên đất Nhật như một bức tranh hỗn loàn, những kì thị vùng miền, những phân phối thống trị, những hiềm khích, đấu đá, thậm chí là ám sát lẫn nhau, đã gây nên bao tai tiếng và hoang mang cho cả đôi bên Việt- Nhật. Mỗi lần nghe người Nhật thì thào: “Dạo này tù đọng người Việt đẩy mạnh quá” là con chỉ biết cúi đầu ái ngại. Tại sao đang ở đất khách quê người đơn độc, mà người Việt bản thân mình còn nỡ làm những chuyện rùng bản thân mình như thế?

Vậy đấy mẹ ạ, riết rồi con cứ co tròn lại trong cái vỏ ốc của riêng bản thân mình. Những lúc này, con tự dưng nhớ mẹ. Sau cùng rồi, người thật sự tốt, thật sự thương con dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng chỉ có mẹ mà thôi. Mặc cho con vô tâm dấn thân những thứ xa hoa phù phiếm, mẹ vẫn đều đặn hỏi han, dặn con thưởng thức hoàn toản, giữ giàng sức khỏe mà lo học. Mẹ lúc nào cũng nghĩ tới con, dù mẹ cũng đang yếu đi phổ thông lắm. Mấy 04 tuần rồi chị nhắn cho con liên tục, nói mẹ nhức đầu, khó khăn ngủ, viêm khớp, đau lưng… đủ thứ bệnh vẫn sớm hôm dày vò lấy mẹ. Nghe tin ấy con đau lòng lắm, tự trách bản thân mình sao háo thắng đi xa để khiến cho gì, rồi hiện giờ muốn mang cho mẹ cốc nước, hay chở mẹ đi khám, hoặc đơn giản chỉ là ngồi truyện trò bên mẹ, cũng không làm cho được.

Mẹ năm nay đã lớn tuổi rồi, vẫn phải dõi theo bóng hình con vò võ, liệu có chờ được đến lúc con trở về. Mẹ ơi, con không dám nghĩ tới một ngày không có mẹ. Liệu sang Nhật với những vật chất cao sang, để phải tiến công đổi lấy những tháng ngày xa mẹ, có làm con ân hận không hả mẹ?

Tâm sự nhớ nhà của một bạn du học sinh đang học tập tại Nhật Bản

Có đi xa rồi con mới thấm câu “Nơi nào có mẹ nơi đó là nhà”. Cơm canh dù có ngon đến mấy, không có mẹ ăn cùng cũng trở nên nhạt nhẽo. Ramen, Udon của Nhật, với ai đó có thể là hay, nhưng chẳng khiến sao cho con quên được bát phở mẹ nấu ngày nào. Mẹ nhân thức không, những lần đi qua thành Osaka, hay cảng Kobe, chùa Kim Các Tự… thấy những gia đình dắt nhau đi chơi, hạnh phúc và sung sướng biết hạn độ nào, con lại thèm khát một ngày được dẫn mẹ sang đây. Con nhất mực sẽ đưa mẹ đi thăm quan hết những tiến bộ thuận lợi của nước Nhật, và cũng để một lần, một lần thôi, cho con được cảm nhận hơi ấm tình thương trên cái xứ anh đào này. Nhưng tâm nguyện ấy nhân thức bao giờ con làm cho được, khi lo cho mình con còn chẳng lo chấm dứt. Đôi khi đi ngang qua những khu người Việt, nghe mênh mông đâu đây câu hò bạn nào nhớ mẹ, con lại như toang hoang cõi lòng. Con vô dụng và bất lực quá phải không mẹ?

Nhưng mẹ ạ, mẹ hãy lặng tâm, con chẳng phải là một đứa chỉ biết thở than những điều bị động. Con vẫn đang sống và đối mặt với thực tại, dù có phũ phàng hay gian khổ bí quyết mấy. Con biết con còn hên hơi nhiều người, những đứa bạn phải khiến cho ngày làm cho đêm quay cuồng vật vã để lo cho đời sống. Và con vẫn giữ niềm tin rằng dù có thể nào, ở nơi đây vẫn còn những người rất tích cực mẹ ạ. Như chưng người Nhật mà con chạm chán đôi dạo trước, bác bỏ nhận con làm con nuôi và chỉ bảo đủ yếu tố, nhắn cho con những dòng tin dặn dò giữ giàng sức khỏe, làm con thấy ấm lòng như đang bên mẹ vậy. Rồi cả đứa bạn

Nhật con quen dạo trước, sau chuyến du lịch ở vietnam về, nó hỏi nhân loại Việt sao gian truân quá vậy, nó có thể làm cho gì để giúp sức người Việt trên đất Nhật hay không. Và cả chính người Việt bản thân mình, cũng còn phổ biến người tốt lắm mẹ ạ. Có những anh chị trợ giúp con vồ cập, họ giúp con khi con chẳng có gì trong túi. Thế con mới hiểu, người nào tốt với chính mình thì chẳng cần tầm thường trà chén rượu họ vẫn tốt với mình, chỉ cần sự thực bụng và thông cảm là đủ. Và mẹ nữa, hay tin ở con mẹ nhé! Con cố định sẽ khỏe khoắn, sẽ sống thật tốt ở xứ người, để không phụ lòng mẹ ngày đêm mong mỏi nơi con.

Vu lan năm nay, một mùa vu lan nữa con chẳng được về bên mẹ. Nhưng con thấy bản thân hên vì còn được cài trên ngực áo cánh hoa hồng – cánh huê hồng cho những khách hàng nào còn mẹ. Con nguyện cầu trời Phật cho mẹ luôn mạnh mẽ, để một ngày mẹ con ta lại được sum họp. Bởi với con, dù có đi đâu, khiến cho gì đi chăng nữa, mẹ vẫn là bảo vật quý giá nhất trên đời.
Con của mẹ.

Đánh giá bài viết
Tin update
Tin đọc phổ biến

Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét