Báo Nhật – Tại Nhật Bản, các chợ nhanh không chỉ có qui định với đối tượng mua hàng mà còn có cả pháp luật đối với viên chức, chả hạn: viên chức không được mang rác đi ra khỏi siêu thị nhỏ lẻ..
Cách đây không lâu, một khách vãn lai là người TQuốc đã đến siêu thị nhỏ lẻ tại Hokkaido tìm một ly kem và ăn luôn trong siêu thị. Nhân viên khu chợ đã đòi hỏi vị khách hàng này đi ra bên ngoài chợ nhanh để ăn. Vị du khách TQuốc nghĩ rằng bản thân mình bị đuổi nên hai bên đã phát sinh xung bỗng nhiên, vị du khách TQuốc đã tiến công trọng nhà buôn viên bách hóa và bị bắt giữ.
Sở dĩ hình thành tình huống tương tự, là vì du khách TQuốc đã không nắm bắt rõ về pháp luật của văn phòng phẩm. Ví như như khách được quyền ăn tại chợ nhanh, viên chức bách hóa sẽ khó phát hiện được mặt hàng đó là của bách hóa hay đã được khách mua rồi. Cho nên, ở những chợ nhanh lớn sẽ có những khu vực nhỏ tuổi phục vụ cho khách ăn với tốc độ cao.
Nhật Bản là một quốc gia rất nghiêm khắc trong việc điều hành rác, vứt rác bừa bãi không chỉ bị phạt tiền mà việc vứt rác cũng phải theo thời gian pháp luật. Cho nên, việc giải quyết rác như nào cũng là một vấn đề làm cho đa dạng mái nhà đau đầu. Tuy nhiên, tại chợ nhanh lại có luật pháp viên chức không được đem rác ra khỏi siêu thị nhỏ lẻ, vấn đề này là vì sao?
Trước đây không lâu, một nhân viên tạp hóa phát hiện một hộp trái cây quá thời hạn, về nguyên lý là phải giải quyết như rác rưởi nhưng cô ấy đã không nỡ mà mang về nhà khiến bữa ăn khuya. Sau đó, sự việc bị người điều hành nhận thấy và người điều hành đã ngăn lại đồng thời cũng lên tiếng lên cấp trên, cuối cùng cô nhân viên này bị sa thải ngay tức thì.
Viên chức tạp hóa đó có cuộc sống sinh hoạt tương đối gian khổ, nhặt hộp đồ ăn dù còn chưa được ăn nhưng mà bị đào thải nên cảm thấy vô cùng giận dữ. Cô liền tới văn phòng luật sư xin trả lời: “Vì sao hộp đồ ăn quá hạn, tạp hóa bỏ đi mà bản thân mình mang về nhà lại không được phép?“
Kết quả, vị luật sư nói cho cô ấy nhân thức, nhân tố chủ chốt chẳng phải là hộp đồ ăn đó đã là rác hay chưa mà là ở việc khách hàng nào là chủ chiếm hữu của số rác đó. Hộp đồ ăn cho dù đã trở thành rác, nhưng trước khi xe rác tới thì theo qui định của qui định nó vẫn là rác thuộc quyền sở hữu của văn phòng phẩm. Ví như trước khi lấy đi mà không được sự đồng ý của siêu thị nhỏ lẻ thì hành vi đó của nhân viên này cũng có cùng thuộc tính với hành vi “trộm cướp”. Căn cứ theo điều 235 luật pháp hình sự Nhật Bản, hành vi này sẽ bị phạt tù có thời hạn dưới 10 năm và phạt tiền dưới 500.000 im nhật (khoảng 90 triệu vnđ).
Vị trạng sư còn nói rằng, việc siêu thị nhỏ lẻ chọn lựa hình thức cho nhân viên này nghỉ là một cách giải quyết “êm đẹp” giữa hai bên bởi ví như đeo đuổi sự việc sẽ làm sự việc ngày một tinh vi. Viên chức này sau khi nghe trả lời xong xuôi đã hiểu rõ và không còn ân oán trách phía bách hóa nữa.
Có ba cội nguồn chính dẫn tới việc bách hóa tại Nhật Bản qui định không cho phép viên chức mang rác ra khỏi chợ nhanh:
1. Phục vụ cho việc quản lý
Cửa hàng Nhật Phiên bản có yêu cầu nghiêm khắc đối với việc nhập hàng và xuất hàng mỗi ngày. Hàng ngày đều phải công bố về nhập hàng và xuất hàng, trên nguyên tắc đúng đắn và cân bằng.
Hàng hóa quá hạn phải được ghi chép chi tiết tham gia sổ sách và công bố lên trên mới được phép giải quyết như rác rưởi. Những mặt hàng có giá trị lớn phải được đưa về tổng bộ để rà soát và hạch toán chi tiêu, những mặt hàng có trị giá thấp không cần phải đưa về tổng bộ mà chỉ cần khắc ghi, nhưng tổng bộ sẽ có những đợt kiểm tra thí điểm.
2. Giảm thiểu sơ hở trong nhân viên
Pháp luật nhân viên không được mang “rác rưởi” ra ngoài còn để hạn giễu cợt việc viên chức cố ý biến hàng hóa thành hàng “hết hạn”, mất chất lượng để tự ý mang đi. Sau cùng sẽ không phân biệt được vật phẩm mà nhân viên mang đi là “rác rưởi” hay vẫn là thương phẩm có chất lượng cao.
Đối với những mặt hàng sắp hết hạn, các siêu thị nhỏ lẻ Nhật Bản sẽ giải quyết theo chế độ giảm giá bán cho khách hàng. Mặc dù tạp hóa không cho phép viên chức lấy những item này như là hàng hóa bỏ đi nhưng sẽ chuẩn y họ tậu lại với giá thấp.
3. Yêu cầu về vệ sinh an toàn thực phẩm
Có những thực phẩm vừa quá thời hạn nếu đối tượng mua hàng ăn vào sẽ bị ngộ độc ngay lập tức như đồ biển, cá lóc…Khi đó bổn phận sẽ thuộc về bách hóa, bách hóa phải chịu trách nhiệm về những tổn hại mà đối tượng mua hàng ăn phải. Cho nên, việc cấm nhân viên mang thực phẩm hết hạn ra ngoài bách hóa xem ra thì có vẻ “không có tình” nhưng lại đề cao ý thức về an toàn vệ sinh thực phẩm cho nhân viên.
Như vậy việc nghiêm cấm nhân viên mang thực phẩm được coi như rác này ra khỏi văn phòng phẩm vừa để tiết kiệm cho bách hóa, nâng cao ý thức đạo đức cho viên chức và cùng lúc còn bảo đảm ANVSTP cho khách hàng.
Nguồn: Senquocte
Tham khảo thêm: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét